Lại là một bài thơ đã học hồi tiểu học. Tôi nhớ bài thơ này vì gần đây nước máy nhà tôi bị ... sao ấy. Lâu nay ở SG, những nơi nước yếu, thì...
Lại là một bài thơ đã học hồi tiểu học.
Tôi nhớ bài thơ này vì gần đây nước máy nhà tôi bị ... sao ấy. Lâu nay ở SG, những nơi nước yếu, thì mọi người đã phải làm bồn chứa nước máy trên sân thượng để tự động bơm vào khi nguồn nước dồi dào và trữ ở đó để dùng khi nước yếu hoặc ... cúp nước.
Nhưng lúc này, không hiểu do sáng kiến cải tiến ... cái gì (?) nên ban ngày nước máy của Thủy cục (ở chỗ tôi, that is) bị khóa, đến đêm mới mở. Thành ra, ban ngày nhà tôi sử dụng nước máy từ bồn chứa bơm xuống, rồi đến đêm khi có nước thì ông xã tôi phải canh để nước bơm vào bồn, rồi khóa máy bơm cho an toàn, sợ ban ngày lúc đi vắng mà máy bơm hoạt động lỡ trục trặc gì thì ... cháy nhà. Ông xã tôi đấy, ông ấy kỹ lắm mà! Luôn quan tâm đến sự an nguy của cả gia đình, để tôi có thể ... thơ thẩn làm thơ hoặc chép thơ.
Vậy nên tôi mới nhớ bài thơ Gánh nước đêm, vì bản chất gánh nước đêm và bơm nước đêm như ông xã tôi vẫn phải làm là giống nhau!
Nó đây, không nhớ tác giả, nhưng chắc chắn là không phải tôi làm, vậy thì đây không phải là đạo văn đâu nhé! :-) Một bài thơ ngắn thôi, tả cảnh nghèo khổ, nhưng thi vị lắm. Có phải tại vì dưới ánh trăng không? Dưới ánh trăng, Thị Nở cũng đẹp trong mắt Chí Phèo mà! Tôi cũng đọc ở đâu đó một câu như thế này: Dưới ánh nến, con cáo thành cô gái.
Gánh nước đêm
Đỉnh đầu một bóng trăng
Trên vai một gánh nước
Đêm khuya xóm Bàn Cờ
Một cô cao thấp bước.
Trong thùng nước có trăng
Cô gánh đi thung thăng
Lầu cao trông lấp lánh
Một gánh hai chị Hằng.
Đêm về khuya, xóm vắng
Nước rỏ, chân người trắng
Nhẹ bước trên đường trăng
Cô quên mình gánh nặng.
Không hiểu mọi người có thấy bài thơ trên hay không? Chứ tôi thì thích lắm. Không chỉ tôi, mà bà chị tôi cũng thích. Tôi nhớ hồi nhỏ khi tôi đọc bài này để học thuộc lòng thì bà ấy khen hay, rồi lại còn vẽ hình cô gái gánh nước dưới trăng, chép bài thơ này bên cạnh để làm thiệp nữa chứ.
Hồi ấy, nói gì thì nói chứ việc dạy văn thơ cho học sinh cũng khá hơn bây giờ nhiều. Chẳng thế mà cả nhà tôi ai cũng yêu thơ văn, ấy là tôi nói trước năm 1975. Sau năm 1975 thì mấy đứa em trai tôi đứa nào cũng ghét môn Văn cả, và bây giờ con trai tôi cũng thế.
Vậy xin gửi bài thơ đến mọi người, hy vọng mọi người sẽ yêu thơ hơn một chút chăng? Đời sẽ thi vị hơn, đẹp hơn, vì "người ta sống không riêng bởi bánh" (câu này lấy trong một bài hát của nhà thờ đấy!)
Good day!
Tôi nhớ bài thơ này vì gần đây nước máy nhà tôi bị ... sao ấy. Lâu nay ở SG, những nơi nước yếu, thì mọi người đã phải làm bồn chứa nước máy trên sân thượng để tự động bơm vào khi nguồn nước dồi dào và trữ ở đó để dùng khi nước yếu hoặc ... cúp nước.
Nhưng lúc này, không hiểu do sáng kiến cải tiến ... cái gì (?) nên ban ngày nước máy của Thủy cục (ở chỗ tôi, that is) bị khóa, đến đêm mới mở. Thành ra, ban ngày nhà tôi sử dụng nước máy từ bồn chứa bơm xuống, rồi đến đêm khi có nước thì ông xã tôi phải canh để nước bơm vào bồn, rồi khóa máy bơm cho an toàn, sợ ban ngày lúc đi vắng mà máy bơm hoạt động lỡ trục trặc gì thì ... cháy nhà. Ông xã tôi đấy, ông ấy kỹ lắm mà! Luôn quan tâm đến sự an nguy của cả gia đình, để tôi có thể ... thơ thẩn làm thơ hoặc chép thơ.
Vậy nên tôi mới nhớ bài thơ Gánh nước đêm, vì bản chất gánh nước đêm và bơm nước đêm như ông xã tôi vẫn phải làm là giống nhau!
Nó đây, không nhớ tác giả, nhưng chắc chắn là không phải tôi làm, vậy thì đây không phải là đạo văn đâu nhé! :-) Một bài thơ ngắn thôi, tả cảnh nghèo khổ, nhưng thi vị lắm. Có phải tại vì dưới ánh trăng không? Dưới ánh trăng, Thị Nở cũng đẹp trong mắt Chí Phèo mà! Tôi cũng đọc ở đâu đó một câu như thế này: Dưới ánh nến, con cáo thành cô gái.
Gánh nước đêm
Đỉnh đầu một bóng trăng
Trên vai một gánh nước
Đêm khuya xóm Bàn Cờ
Một cô cao thấp bước.
Trong thùng nước có trăng
Cô gánh đi thung thăng
Lầu cao trông lấp lánh
Một gánh hai chị Hằng.
Đêm về khuya, xóm vắng
Nước rỏ, chân người trắng
Nhẹ bước trên đường trăng
Cô quên mình gánh nặng.
Không hiểu mọi người có thấy bài thơ trên hay không? Chứ tôi thì thích lắm. Không chỉ tôi, mà bà chị tôi cũng thích. Tôi nhớ hồi nhỏ khi tôi đọc bài này để học thuộc lòng thì bà ấy khen hay, rồi lại còn vẽ hình cô gái gánh nước dưới trăng, chép bài thơ này bên cạnh để làm thiệp nữa chứ.
Hồi ấy, nói gì thì nói chứ việc dạy văn thơ cho học sinh cũng khá hơn bây giờ nhiều. Chẳng thế mà cả nhà tôi ai cũng yêu thơ văn, ấy là tôi nói trước năm 1975. Sau năm 1975 thì mấy đứa em trai tôi đứa nào cũng ghét môn Văn cả, và bây giờ con trai tôi cũng thế.
Vậy xin gửi bài thơ đến mọi người, hy vọng mọi người sẽ yêu thơ hơn một chút chăng? Đời sẽ thi vị hơn, đẹp hơn, vì "người ta sống không riêng bởi bánh" (câu này lấy trong một bài hát của nhà thờ đấy!)
Good day!
COMMENTS