Entry này viết về ông xã tôi, vì hôm nay là sinh nhật của ông ấy. Một ngày trước sinh nhật Hồ Chủ Tịch (hơi ... láo, nhỉ?) Ông xã tôi, nên v...
Entry này viết về ông xã tôi, vì hôm nay là sinh nhật của ông ấy. Một ngày trước sinh nhật Hồ Chủ Tịch (hơi ... láo, nhỉ?)
Ông xã tôi, nên viết gì về ông ấy đây? Tôi với ông ấy rất khác nhau, có lẽ như nước với lửa (nói theo mạng, thì như đất với lửa, vì tôi mạng thổ, còn ông ấy mạng hỏa). Tôi thì rất rất rất academic, đến độ vô cùng boring. Chỉ thích đọc, viết (và làm thơ, viết văn - ít thôi - hoặc dịch thơ, văn nữa). Cả đời làm việc trong môi trường giáo dục, quanh quẩn trong trường (từ bé đi học, tiểu học trung học đại học, và sau đại học nữa, học xong ở lại trường luôn đến giờ, giống như đi học mà chưa được ra trường vậy!)
Tôi không biết, và có lẽ cũng không thích, hưởng thụ cuộc sống, luôn sống khắc kỷ, khắt khe với chính mình và mọi người, có lẽ thế, khó chịu cực kỳ, ít người chơi (nhưng chơi với ai thì rất trung thành, chung thủy ... cho đến khi có lý do để ... nghỉ chơi người đó ra vì họ không xứng đáng nhận sự trung thành, chung thủy của mình ...) Chà chà chà, chơi với tôi mệt thật, đúng không?
Còn ông xã tôi, thì ngoài một sở thích chung là đọc sách (ông ấy cũng đọc nhiều kinh khủng, mà lại thích đọc triết nữa mới ghê chứ, và đặc biệt là hồi bé thì đọc rất nhiều truyện kiếm hiệp của Kim Dung - tôi hay đùa, hèn chi mà học ... dốt ;-) vì đi học có chịu học đâu, toàn lén đi thuê truyện về đọc không hà), thì không có chỗ nào giống tôi cả. Ông ấy thích ... chơi, thích thể thao, hồi trẻ thích chơi đàn guitar (nhưng mà là tự mò, chứ không được học đến nơi đến chốn).
Nói trong một câu, ông xã tôi "thích ăn ngon mặc đẹp, ở nhà lầu xe hơi" (câu này tôi trích lại trong sách bói toán, nó là câu dành cho cậu em tôi, nhưng tôi cực kỳ ấn tượng về câu này và hay trích lại nó để tả người khác khi phù hợp). Còn tôi, chẳng hiểu học ở ai (có lẽ học từ mẹ, mẹ tôi có cuộc sống thời thơ ấu rất vất vả, lớn lên loạn ly, một tay nuôi chồng đi học và 8 đứa con, chẳng khác nào bà vợ của Tú Xương vậy), tôi rất ... tiết kiệm, đáng được phong danh hiệu là (bà) "lão Gô-ri-ô" của thời nay!
Ông xã tôi cũng là family man, tức thích làm mọi việc around the house, sửa nhà sửa cửa, sửa xe cho vợ đi làm, mua đồ đạc trong nhà, và đặc biệt là trồng cây xung quanh nhà. Tôi thì rất thích hoa, nên thấy ông ấy thích trồng cây tôi cũng mua các cây hoa về cho ông ấy trồng. Có cây sống và phát triển tốt, có cây không sống được, chết. Ông ấy tưới hàng ngày, thỉnh thoảng lại mua phân về bón cho đất, nên cây nào cây nấy xanh um, cành lá xum xuê, đôi khi tôi nói đùa là ... bị béo phì!
Những cây hoa mà tôi mua, cây nào sống và nở hoa (nhà tôi có cây bông trang trắng, bông thiết mộc lan, bông ngọc lan, trước đây có nhiều cây bông nguyệt quế, toàn loài hoa trắng có hương ngạt ngào), thì thỉnh thoảng tôi đứng ngắm xong, lại nói: "Hoa này nở đẹp thật/thơm thật. Em mua đó nghe anh!" Và ông xã tôi trả lời: "Ừ, em mua đúng rồi. Nhưng nếu mà không có thằng nào tưới cây hàng ngày thì em có bông để khen không?" Và tất nhiên là tôi cười, thế là huề!
Ông xã tôi còn rất yêu và chiều con cái, trong khi tôi khắt khe hơn nhiều, chẳng hiểu tại sao. Và con gái tôi thì mê bố nó lắm, bênh bố chằm chặp, lúc nào cũng sợ bố thua thiệt, sợ mẹ không đủ quan tâm đến bố. Tất nhiên là mẹ quan tâm, nhưng cũng có nhiều lúc giả vờ chê bố để xem Khuê ta nói gì. Và ... cứ thử đi rồi biết! Cô bé sẽ gân cổ lên, tìm mọi lý lẽ để bênh bố, khen bố, tóm lại, bố Khuê đối với Khuê là nhất! Và nếu đuối lý, thì câu trả lời cuối cùng của Khuê luôn luôn là: "Không biết, mẹ đã lấy bố rồi, mẹ phải yêu bố! Không được khác!" Nghe thấy lập trường kiên định ghê gớm, đúng là sản phẩm của nền giáo dục xã hội chủ nghĩa của VN ta! :-)
Ông xã tôi như thế đấy. Không có gì vĩ đại, chỉ là một người bình thường. Nhưng ông ấy đúng là chỗ dựa tinh thần của tôi, mà đôi khi tôi cũng chẳng ý thức điều đó. Chỉ lâu lâu có việc gì mới nhận ra. Vì có rất nhiều blessings trên đời này mình take for granted mà. Tôi nhớ, lần tôi đi Mỹ năm 1989 (tôi 29 tuổi), 2 chị em tâm sự chuyện này chuyện khác, bà ấy hỏi về ông xã tôi, và được tôi kể (chẳng hiểu đã kể gì, chắc cũng linh tinh như thế này đây). Sau khi nghe xong bà ấy kết luận: ông xã tôi là stabilizer cho cuộc đời tôi. Tôi nghĩ, chị tôi nói câu này rất đúng.
Tôi lấy ông xã tôi năm 1985. Năm nay 2010, 25 năm rồi đó. Một phần tư thế kỷ thăng trầm của Việt Nam đã trôi qua, với bao nhiêu mất mát, khổ đau, thất vọng, rồi lại hy vọng, lại cố gắng chống chỏi, rồi cuộc sống vẫn phải tiến lên ... Con trai đầu của tôi năm nay 23 tuổi rồi.
25 năm rồi. Cuộc sống vất vả quá.
May mà có anh, đời còn dễ thương...
Phải không anh? Phải không Khuê, con gái bố?
À quên, ông xã tôi, hình ông ấy dưới đây này. Hình do con trai hay con gái chụp không nhớ, hôm mùng một (?) tết Canh Dần. Trông giống hai ông bà ở Cà Mau mới lên Sài Gòn chơi quá, phải không?

Ông xã tôi, nên viết gì về ông ấy đây? Tôi với ông ấy rất khác nhau, có lẽ như nước với lửa (nói theo mạng, thì như đất với lửa, vì tôi mạng thổ, còn ông ấy mạng hỏa). Tôi thì rất rất rất academic, đến độ vô cùng boring. Chỉ thích đọc, viết (và làm thơ, viết văn - ít thôi - hoặc dịch thơ, văn nữa). Cả đời làm việc trong môi trường giáo dục, quanh quẩn trong trường (từ bé đi học, tiểu học trung học đại học, và sau đại học nữa, học xong ở lại trường luôn đến giờ, giống như đi học mà chưa được ra trường vậy!)
Tôi không biết, và có lẽ cũng không thích, hưởng thụ cuộc sống, luôn sống khắc kỷ, khắt khe với chính mình và mọi người, có lẽ thế, khó chịu cực kỳ, ít người chơi (nhưng chơi với ai thì rất trung thành, chung thủy ... cho đến khi có lý do để ... nghỉ chơi người đó ra vì họ không xứng đáng nhận sự trung thành, chung thủy của mình ...) Chà chà chà, chơi với tôi mệt thật, đúng không?
Còn ông xã tôi, thì ngoài một sở thích chung là đọc sách (ông ấy cũng đọc nhiều kinh khủng, mà lại thích đọc triết nữa mới ghê chứ, và đặc biệt là hồi bé thì đọc rất nhiều truyện kiếm hiệp của Kim Dung - tôi hay đùa, hèn chi mà học ... dốt ;-) vì đi học có chịu học đâu, toàn lén đi thuê truyện về đọc không hà), thì không có chỗ nào giống tôi cả. Ông ấy thích ... chơi, thích thể thao, hồi trẻ thích chơi đàn guitar (nhưng mà là tự mò, chứ không được học đến nơi đến chốn).
Nói trong một câu, ông xã tôi "thích ăn ngon mặc đẹp, ở nhà lầu xe hơi" (câu này tôi trích lại trong sách bói toán, nó là câu dành cho cậu em tôi, nhưng tôi cực kỳ ấn tượng về câu này và hay trích lại nó để tả người khác khi phù hợp). Còn tôi, chẳng hiểu học ở ai (có lẽ học từ mẹ, mẹ tôi có cuộc sống thời thơ ấu rất vất vả, lớn lên loạn ly, một tay nuôi chồng đi học và 8 đứa con, chẳng khác nào bà vợ của Tú Xương vậy), tôi rất ... tiết kiệm, đáng được phong danh hiệu là (bà) "lão Gô-ri-ô" của thời nay!
Ông xã tôi cũng là family man, tức thích làm mọi việc around the house, sửa nhà sửa cửa, sửa xe cho vợ đi làm, mua đồ đạc trong nhà, và đặc biệt là trồng cây xung quanh nhà. Tôi thì rất thích hoa, nên thấy ông ấy thích trồng cây tôi cũng mua các cây hoa về cho ông ấy trồng. Có cây sống và phát triển tốt, có cây không sống được, chết. Ông ấy tưới hàng ngày, thỉnh thoảng lại mua phân về bón cho đất, nên cây nào cây nấy xanh um, cành lá xum xuê, đôi khi tôi nói đùa là ... bị béo phì!
Những cây hoa mà tôi mua, cây nào sống và nở hoa (nhà tôi có cây bông trang trắng, bông thiết mộc lan, bông ngọc lan, trước đây có nhiều cây bông nguyệt quế, toàn loài hoa trắng có hương ngạt ngào), thì thỉnh thoảng tôi đứng ngắm xong, lại nói: "Hoa này nở đẹp thật/thơm thật. Em mua đó nghe anh!" Và ông xã tôi trả lời: "Ừ, em mua đúng rồi. Nhưng nếu mà không có thằng nào tưới cây hàng ngày thì em có bông để khen không?" Và tất nhiên là tôi cười, thế là huề!
Ông xã tôi còn rất yêu và chiều con cái, trong khi tôi khắt khe hơn nhiều, chẳng hiểu tại sao. Và con gái tôi thì mê bố nó lắm, bênh bố chằm chặp, lúc nào cũng sợ bố thua thiệt, sợ mẹ không đủ quan tâm đến bố. Tất nhiên là mẹ quan tâm, nhưng cũng có nhiều lúc giả vờ chê bố để xem Khuê ta nói gì. Và ... cứ thử đi rồi biết! Cô bé sẽ gân cổ lên, tìm mọi lý lẽ để bênh bố, khen bố, tóm lại, bố Khuê đối với Khuê là nhất! Và nếu đuối lý, thì câu trả lời cuối cùng của Khuê luôn luôn là: "Không biết, mẹ đã lấy bố rồi, mẹ phải yêu bố! Không được khác!" Nghe thấy lập trường kiên định ghê gớm, đúng là sản phẩm của nền giáo dục xã hội chủ nghĩa của VN ta! :-)
Ông xã tôi như thế đấy. Không có gì vĩ đại, chỉ là một người bình thường. Nhưng ông ấy đúng là chỗ dựa tinh thần của tôi, mà đôi khi tôi cũng chẳng ý thức điều đó. Chỉ lâu lâu có việc gì mới nhận ra. Vì có rất nhiều blessings trên đời này mình take for granted mà. Tôi nhớ, lần tôi đi Mỹ năm 1989 (tôi 29 tuổi), 2 chị em tâm sự chuyện này chuyện khác, bà ấy hỏi về ông xã tôi, và được tôi kể (chẳng hiểu đã kể gì, chắc cũng linh tinh như thế này đây). Sau khi nghe xong bà ấy kết luận: ông xã tôi là stabilizer cho cuộc đời tôi. Tôi nghĩ, chị tôi nói câu này rất đúng.
Tôi lấy ông xã tôi năm 1985. Năm nay 2010, 25 năm rồi đó. Một phần tư thế kỷ thăng trầm của Việt Nam đã trôi qua, với bao nhiêu mất mát, khổ đau, thất vọng, rồi lại hy vọng, lại cố gắng chống chỏi, rồi cuộc sống vẫn phải tiến lên ... Con trai đầu của tôi năm nay 23 tuổi rồi.
25 năm rồi. Cuộc sống vất vả quá.
May mà có anh, đời còn dễ thương...
Phải không anh? Phải không Khuê, con gái bố?
À quên, ông xã tôi, hình ông ấy dưới đây này. Hình do con trai hay con gái chụp không nhớ, hôm mùng một (?) tết Canh Dần. Trông giống hai ông bà ở Cà Mau mới lên Sài Gòn chơi quá, phải không?
COMMENTS