Tôi đã định viết một entry nêu những suy nghĩ và kinh nghiệm của tôi về lòng nhân đạo và làm việc thiện trên blog này nhiều lần rồi. Nhưng h...
Tôi đã định viết một entry nêu những suy nghĩ và kinh nghiệm của tôi về lòng nhân đạo và làm việc thiện trên blog này nhiều lần rồi.
Nhưng hôm nay sẽ không có thời gian để viết, mà chỉ kêu gọi lòng từ thiện của mọi người thôi. Xin mọi người xem ở đây: Một em bé cần được giúp đỡ. Trên blog của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư: http://ngngtu.blogspot.com/.
Tôi tin là sẽ có nhiều người giúp đỡ em bé. Tôi cũng sẽ giúp, ít thôi, nhưng là một miếng khi đói.
Mặc dù đang lẩn thẩn nghĩ rằng, đây là một trường hợp mình biết nên mình giúp, còn những trường hợp khác thì sao? Và đâu là nguyên nhân của những tình trạng tương tự như thế này nhỉ? Liệu giúp đỡ như vậy có giải quyết được gốc rễ của vấn đề không?
Thực ra, tôi cũng đã từng làm từ thiện từ thời trẻ, rồi cũng chấm dứt vì được thuyết phục rằng làm từ thiện thì không đi đến đâu, mà quan trọng hơn là lần ra được căn nguyên của vấn đề để mà giải quyết.
Nhưng những nạn nhân như thế này có lẽ không chờ được đến khi vấn đề được giải quyết một cách dứt điểm, các bạn nhỉ? Thành ra, thôi thì ai làm được gì thì cho ai, thì phải ráng làm thôi.
Vì cuộc đời này ngắn ngủi vô cùng, thực vậy, nên phải chăng chúng ta mỗi người đều phải cố gắng góp sức cho cuộc sống tốt đẹp hơn lên?
---
Cập nhật lúc 12:36 trưa Thứ Bảy 3/7/2010
Sáng nay tôi đã ghé BV Ung bướu (vì khá gần nhà) và gặp hai mẹ con bé Tường, cùng cô Út là người thân cùng đi. Bé đang ở Khoa Nhi, Lầu 2, Khu B của BV, hiện còn đang chưa có giường, phải ở ngoài hành lang. Lúc tôi đến (khoảng 8:30) thì thấy bé có vẻ tỉnh táo, sắc diện bình thường.
Tôi có nói chuyện với chị Hồng Nhen (= hồng nhan), mẹ của bé, thì biết bé được bệnh viện đồng ý cho nhập viện nhưng chưa có giường, mới được cho uống thuốc giảm đau, hướng điều trị và chi phí thì chưa biết do hôm nay là Thứ Bảy chưa có bác sĩ. Đúng như nhà văn NNT nói, chị Hồng Nhen trông ngơ ngác, "ở Cà Mau mới lên", và như rất nhiều người nông dân hiền lành chất phác của VN, chị có sự nhẫn nại, chịu đựng và phó thác của một người chẳng biết gì hơn là chấp nhận mọi sự may rủi của cuộc đời.
Về bệnh tình của bé Tường, chị nói cách đây khoảng vài tháng bé có cái nhọt (u?) nhỏ, kêu đau, đi bác sĩ tư ở Cà Mau, họ thực hiện một tiểu phẫu. Nhưng sau đó thì chỗ mổ ngày càng u lên như đã thấy trong hình. Cách đây ít hôm vào BV ở Cà Mau, rồi ở đó chuyển viện lên BV Ung bướu của TP.
Tôi hỏi chị Nhen về tiền bạc mang theo, thì thấy nói có vài triệu trong người, chưa biết mọi việc ra sao, còn phải chờ đó! Tôi hỏi thêm là có ai giúp đỡ gì không, thì thấy nói có 2 người đến thăm bé và mua sữa, mua thức ăn cho bé. Vì chưa biết là chi phí sẽ ra sao, cần giúp đỡ thế nào, nên tôi chỉ gửi cho chị một món tiền tượng trưng là 200 ngàn để đỡ thêm vào chi phí ăn ở hàng ngày, đồng thời có gửi cho chị một mảnh giấy ghi tên và số điện thoại của tôi, dặn rằng nếu có gì gấp mà cần giúp đỡ thì cứ gọi, vì nhà của tôi gần BV (tất nhiên ngày thường thì tôi phải đi làm, rất xa thành phố).
Tình hình thì như thế. Tóm lại là cho đến nay thì mọi việc sẽ phải chờ, có lẽ đến Thứ Hai mới có được thông tin gì mới. Nếu ai có hảo tâm, xin giúp đỡ, vì tôi e rằng chi phí sẽ rất cao, riêng xét nghiệm chắc cũng đã tốn bộn, rồi thuốc men, điều trị, ăn ở .... Và quan trọng, là mẹ con chị ngơ ngác ở thành phố này (chị Nhen lại còn không biết chữ nữa). Nên của ít lòng nhiều, nếu có bất kỳ sự giúp đỡ nào thì chắc chị cũng sẽ ấm lòng.
Trong những ngày tới có gì mới tôi sẽ cập nhật tiếp.
Nhưng hôm nay sẽ không có thời gian để viết, mà chỉ kêu gọi lòng từ thiện của mọi người thôi. Xin mọi người xem ở đây: Một em bé cần được giúp đỡ. Trên blog của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư: http://ngngtu.blogspot.com/.
Tôi tin là sẽ có nhiều người giúp đỡ em bé. Tôi cũng sẽ giúp, ít thôi, nhưng là một miếng khi đói.
Mặc dù đang lẩn thẩn nghĩ rằng, đây là một trường hợp mình biết nên mình giúp, còn những trường hợp khác thì sao? Và đâu là nguyên nhân của những tình trạng tương tự như thế này nhỉ? Liệu giúp đỡ như vậy có giải quyết được gốc rễ của vấn đề không?
Thực ra, tôi cũng đã từng làm từ thiện từ thời trẻ, rồi cũng chấm dứt vì được thuyết phục rằng làm từ thiện thì không đi đến đâu, mà quan trọng hơn là lần ra được căn nguyên của vấn đề để mà giải quyết.
Nhưng những nạn nhân như thế này có lẽ không chờ được đến khi vấn đề được giải quyết một cách dứt điểm, các bạn nhỉ? Thành ra, thôi thì ai làm được gì thì cho ai, thì phải ráng làm thôi.
Vì cuộc đời này ngắn ngủi vô cùng, thực vậy, nên phải chăng chúng ta mỗi người đều phải cố gắng góp sức cho cuộc sống tốt đẹp hơn lên?
---
Cập nhật lúc 12:36 trưa Thứ Bảy 3/7/2010
Sáng nay tôi đã ghé BV Ung bướu (vì khá gần nhà) và gặp hai mẹ con bé Tường, cùng cô Út là người thân cùng đi. Bé đang ở Khoa Nhi, Lầu 2, Khu B của BV, hiện còn đang chưa có giường, phải ở ngoài hành lang. Lúc tôi đến (khoảng 8:30) thì thấy bé có vẻ tỉnh táo, sắc diện bình thường.
Tôi có nói chuyện với chị Hồng Nhen (= hồng nhan), mẹ của bé, thì biết bé được bệnh viện đồng ý cho nhập viện nhưng chưa có giường, mới được cho uống thuốc giảm đau, hướng điều trị và chi phí thì chưa biết do hôm nay là Thứ Bảy chưa có bác sĩ. Đúng như nhà văn NNT nói, chị Hồng Nhen trông ngơ ngác, "ở Cà Mau mới lên", và như rất nhiều người nông dân hiền lành chất phác của VN, chị có sự nhẫn nại, chịu đựng và phó thác của một người chẳng biết gì hơn là chấp nhận mọi sự may rủi của cuộc đời.
Về bệnh tình của bé Tường, chị nói cách đây khoảng vài tháng bé có cái nhọt (u?) nhỏ, kêu đau, đi bác sĩ tư ở Cà Mau, họ thực hiện một tiểu phẫu. Nhưng sau đó thì chỗ mổ ngày càng u lên như đã thấy trong hình. Cách đây ít hôm vào BV ở Cà Mau, rồi ở đó chuyển viện lên BV Ung bướu của TP.
Tôi hỏi chị Nhen về tiền bạc mang theo, thì thấy nói có vài triệu trong người, chưa biết mọi việc ra sao, còn phải chờ đó! Tôi hỏi thêm là có ai giúp đỡ gì không, thì thấy nói có 2 người đến thăm bé và mua sữa, mua thức ăn cho bé. Vì chưa biết là chi phí sẽ ra sao, cần giúp đỡ thế nào, nên tôi chỉ gửi cho chị một món tiền tượng trưng là 200 ngàn để đỡ thêm vào chi phí ăn ở hàng ngày, đồng thời có gửi cho chị một mảnh giấy ghi tên và số điện thoại của tôi, dặn rằng nếu có gì gấp mà cần giúp đỡ thì cứ gọi, vì nhà của tôi gần BV (tất nhiên ngày thường thì tôi phải đi làm, rất xa thành phố).
Tình hình thì như thế. Tóm lại là cho đến nay thì mọi việc sẽ phải chờ, có lẽ đến Thứ Hai mới có được thông tin gì mới. Nếu ai có hảo tâm, xin giúp đỡ, vì tôi e rằng chi phí sẽ rất cao, riêng xét nghiệm chắc cũng đã tốn bộn, rồi thuốc men, điều trị, ăn ở .... Và quan trọng, là mẹ con chị ngơ ngác ở thành phố này (chị Nhen lại còn không biết chữ nữa). Nên của ít lòng nhiều, nếu có bất kỳ sự giúp đỡ nào thì chắc chị cũng sẽ ấm lòng.
Trong những ngày tới có gì mới tôi sẽ cập nhật tiếp.
COMMENTS