Đọc cái gì mà phải khóc, hử? Đúng là ... mít ướt. "Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa!" Tôi tưởng tượng ra mẹ tôi - nếu bà còn số...
Đọc cái gì mà phải khóc, hử? Đúng là ... mít ướt. "Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa!" Tôi tưởng tượng ra mẹ tôi - nếu bà còn sống - sẽ mắng như thế. (Ơ, nhưng mà, đây là chuyện của người đời nay đấy chứ nhỉ? Các bạn đọc tiếp đi sẽ rõ!)
Ngày còn bé, tôi rất ... mít ướt. Đọc truyện nào cảm động chút, nhất là truyện về những con người bị áp bức, cùng khổ, hoàn cảnh mỏi mòn, tuyệt vọng, thế nào tôi cũng ... khóc. Vừa khóc vừa xấu hổ, vì ... chẳng ra làm sao cả. Truyện tưởng tượng, tiểu thuyết ấy mà, ai cũng biết là ở ngoài đời làm gì có. Ừ, làm gì mà có Mẹ Lê nào, cũng chẳng có Lão Hạc, hay là Giáo Thứ. Thế mà cũng khóc được, mới hay chứ.
Nói ngày còn bé mít ướt, cũng có nghĩa là bây giờ thì tôi không mít ướt nữa rồi. Từ lâu lắm rồi, tôi không khóc - nói cho đúng, là không khóc được nữa. Kể cả khi mẹ tôi mất, vì bị tai nạn rất đột ngột, tôi cũng không khóc được. Thực sự là người tôi trơ ra, tê đi, không còn cảm giác. Chẳng hiểu tại sao thế.
Lúc ấy, nhiều người cảm thấy rất lạ, thậm chí khi tôi vào bệnh viện thăm mẹ cùng với các em tôi (lúc ấy mẹ tôi đã hôn mê và sau đó không còn tỉnh lại nữa cho đến khi mất), trông tôi lạnh tanh thế nào ấy, mà một anh y tá đã phải hỏi tôi: "Chị là con dâu hả?" Tôi hiểu anh ấy muốn nói gì. Nhưng tôi cũng không làm sao khác được, và vẫn giữ vẻ lạnh tanh đó đến hết đám tang, chẳng hiểu tại sao.
Chỉ đến cả năm sau, khi tôi đi học ở nước ngoài, ngày đầu tiên một mình trong phòng trọ của ký túc xá, trên chiếc giường cá nhân trải drape màu trắng, tự nhiên tôi nhớ lại hình ảnh mẹ tôi nằm trên chiếc giường cá nhân ở bệnh viện, và mọi ký ức tự ùa về như một cuốn phim. Và thế là tôi khóc được, nằm một mình, úp mặt xuống gối và khóc dữ dội, gào lên mà khóc, một mình... Ướt cả gối. Như một cơn điên.
Rồi sau đó, trấn tĩnh lại, và thôi. Thôi. Không nhắc lại bao giờ. Cũng không ai biết, và sẽ mãi mãi không ai biết, nếu tôi không đang kể ra như thế này. "Không nói ra thì không biết được"... mà lại.
Tôi kể lăng nhăng cái gì thế này? Hôm nay, theo cái link của một người quen cũ - đồng nghiệp trẻ ở cơ quan cũ - tôi đọc được một truyện ngắn có cái tựa "Y là thầy giáo" trên Tuổi trẻ Online. Ở đây.
Tôi cũng đã từng là cô giáo, và đến giờ vẫn đang làm ngành giáo, dù không còn (và cũng không muốn) trực tiếp giảng dạy nữa. Đã có một thời gian dài tôi đứng lớp trực tiếp, và rất gắn bó với nghề giáo. Cũng có làm vài đề tài về giáo dục phổ thông nữa, thậm chí xuống tận An Giang, vất vả khó nhọc, để làm một đề tài về chất lượng giáo dục ở đó.
Và tôi hiểu rất rõ, vô cùng rõ, những cái nhỏ nhặt, tủn mủn, vớ vẩn, và ... mệt mỏi, của nghề giáo. Một nghề, chẳng biết vô tình hay cố ý, đã bóp nghẹt sự sáng tạo của cả thầy cô lẫn học sinh, vì những quy định hành chính vô hồn, vô nghĩa, và ... đôi khi là vô nhân nữa!

Hình này "chôm" trên mạng, địa chỉ của nó có ghi trên hình đó. Nhưng trang blog này của tôi là "phi lợi nhuận" nên chắc không sao!:-)
Và tất nhiên là những khổ ải, hy sinh, và cả tình thương dành cho học sinh của các thầy cô giáo phổ thông của ta, đặc biệt là ở vùng sâu, vùng xa.
Nhưng những cái ấy, tôi đã rời xa gần chục năm nay rồi. Có lẽ tôi may mắn chăng?
Chỉ biết, khi đọc câu truyện mà tôi đưa link ở trên kia, tôi bỗng có cảm giác rất giống cảm giác mà tôi đã tả ở trên, về những ký ức ùa đến với tôi như một cuốn phim quay chậm về cái chết của mẹ tôi. Mặc dù tôi đã không thực sự khóc.
Tôi trở lại bệnh "mít ướt" rồi chăng? Vì tôi đã già? Người ta bảo "một già một trẻ bằng nhau"?
Hay là việc ấy nó đáng khóc thật? Tôi không biết.
Tôi chỉ biết, hình như đọc truyện ngắn ấy xong, tôi thấy cuộc đời giáo viên thời nay chẳng khác thời của anh Giáo Thứ trong truyện của Nam Cao, thời Pháp thuộc, là mấy!!!!
Hay là có khác, mà tôi không biết, vì không "sâu sát"? Các bạn đọc đi, rồi phán đoán lấy vậy. Hy vọng là các bạn sẽ nói là nó không giống.
Còn nếu nó giống, thì các bạn cho rằng có đáng khóc hay không?
Tôi thực tình không biết. À quên, có thể hỏi thầy Khoa, có lẽ thầy ấy biết!
Ngày còn bé, tôi rất ... mít ướt. Đọc truyện nào cảm động chút, nhất là truyện về những con người bị áp bức, cùng khổ, hoàn cảnh mỏi mòn, tuyệt vọng, thế nào tôi cũng ... khóc. Vừa khóc vừa xấu hổ, vì ... chẳng ra làm sao cả. Truyện tưởng tượng, tiểu thuyết ấy mà, ai cũng biết là ở ngoài đời làm gì có. Ừ, làm gì mà có Mẹ Lê nào, cũng chẳng có Lão Hạc, hay là Giáo Thứ. Thế mà cũng khóc được, mới hay chứ.
Nói ngày còn bé mít ướt, cũng có nghĩa là bây giờ thì tôi không mít ướt nữa rồi. Từ lâu lắm rồi, tôi không khóc - nói cho đúng, là không khóc được nữa. Kể cả khi mẹ tôi mất, vì bị tai nạn rất đột ngột, tôi cũng không khóc được. Thực sự là người tôi trơ ra, tê đi, không còn cảm giác. Chẳng hiểu tại sao thế.
Lúc ấy, nhiều người cảm thấy rất lạ, thậm chí khi tôi vào bệnh viện thăm mẹ cùng với các em tôi (lúc ấy mẹ tôi đã hôn mê và sau đó không còn tỉnh lại nữa cho đến khi mất), trông tôi lạnh tanh thế nào ấy, mà một anh y tá đã phải hỏi tôi: "Chị là con dâu hả?" Tôi hiểu anh ấy muốn nói gì. Nhưng tôi cũng không làm sao khác được, và vẫn giữ vẻ lạnh tanh đó đến hết đám tang, chẳng hiểu tại sao.
Chỉ đến cả năm sau, khi tôi đi học ở nước ngoài, ngày đầu tiên một mình trong phòng trọ của ký túc xá, trên chiếc giường cá nhân trải drape màu trắng, tự nhiên tôi nhớ lại hình ảnh mẹ tôi nằm trên chiếc giường cá nhân ở bệnh viện, và mọi ký ức tự ùa về như một cuốn phim. Và thế là tôi khóc được, nằm một mình, úp mặt xuống gối và khóc dữ dội, gào lên mà khóc, một mình... Ướt cả gối. Như một cơn điên.
Rồi sau đó, trấn tĩnh lại, và thôi. Thôi. Không nhắc lại bao giờ. Cũng không ai biết, và sẽ mãi mãi không ai biết, nếu tôi không đang kể ra như thế này. "Không nói ra thì không biết được"... mà lại.
Tôi kể lăng nhăng cái gì thế này? Hôm nay, theo cái link của một người quen cũ - đồng nghiệp trẻ ở cơ quan cũ - tôi đọc được một truyện ngắn có cái tựa "Y là thầy giáo" trên Tuổi trẻ Online. Ở đây.
Tôi cũng đã từng là cô giáo, và đến giờ vẫn đang làm ngành giáo, dù không còn (và cũng không muốn) trực tiếp giảng dạy nữa. Đã có một thời gian dài tôi đứng lớp trực tiếp, và rất gắn bó với nghề giáo. Cũng có làm vài đề tài về giáo dục phổ thông nữa, thậm chí xuống tận An Giang, vất vả khó nhọc, để làm một đề tài về chất lượng giáo dục ở đó.
Và tôi hiểu rất rõ, vô cùng rõ, những cái nhỏ nhặt, tủn mủn, vớ vẩn, và ... mệt mỏi, của nghề giáo. Một nghề, chẳng biết vô tình hay cố ý, đã bóp nghẹt sự sáng tạo của cả thầy cô lẫn học sinh, vì những quy định hành chính vô hồn, vô nghĩa, và ... đôi khi là vô nhân nữa!

Hình này "chôm" trên mạng, địa chỉ của nó có ghi trên hình đó. Nhưng trang blog này của tôi là "phi lợi nhuận" nên chắc không sao!:-)
Và tất nhiên là những khổ ải, hy sinh, và cả tình thương dành cho học sinh của các thầy cô giáo phổ thông của ta, đặc biệt là ở vùng sâu, vùng xa.
Nhưng những cái ấy, tôi đã rời xa gần chục năm nay rồi. Có lẽ tôi may mắn chăng?
Chỉ biết, khi đọc câu truyện mà tôi đưa link ở trên kia, tôi bỗng có cảm giác rất giống cảm giác mà tôi đã tả ở trên, về những ký ức ùa đến với tôi như một cuốn phim quay chậm về cái chết của mẹ tôi. Mặc dù tôi đã không thực sự khóc.
Tôi trở lại bệnh "mít ướt" rồi chăng? Vì tôi đã già? Người ta bảo "một già một trẻ bằng nhau"?
Hay là việc ấy nó đáng khóc thật? Tôi không biết.
Tôi chỉ biết, hình như đọc truyện ngắn ấy xong, tôi thấy cuộc đời giáo viên thời nay chẳng khác thời của anh Giáo Thứ trong truyện của Nam Cao, thời Pháp thuộc, là mấy!!!!
Hay là có khác, mà tôi không biết, vì không "sâu sát"? Các bạn đọc đi, rồi phán đoán lấy vậy. Hy vọng là các bạn sẽ nói là nó không giống.
Còn nếu nó giống, thì các bạn cho rằng có đáng khóc hay không?
Tôi thực tình không biết. À quên, có thể hỏi thầy Khoa, có lẽ thầy ấy biết!
COMMENTS