Tôi gõ vào google mấy từ ấy: "before it's too late". Kết quả: trong 0.19 giây, tôi nhận được gần 90 triệu đường dẫn, một con s...
Tôi gõ vào google mấy từ ấy: "before it's too late".Kết quả: trong 0.19 giây, tôi nhận được gần 90 triệu đường dẫn, một con số lớn bất ngờ đối với tôi. Những popular search khác của tôi chỉ cho khoảng 2, 3 chục triệu trong vòng khoảng 0.30 giây.
Lẩn thẩn, tôi tự hỏi, phải chăng trên đời này người ta rất thường xuyên rơi vào tâm trạng ấy, nhỉ? Cứ để cho mọi việc đến không còn cách nào khác, rồi mới chịu làm. Và thường là ... đã quá muộn!
Trong đời, tôi cũng đã rơi vào tâm trạng này một vài lần rồi. Lần đau đớn nhất là lúc mẹ tôi mất, rất đột ngột vì bị đụng xe vào năm 1992. Lúc ấy, cuộc sống vẫn còn khó khăn lắm, mặc dù sự háo hức mong đợi một tương lai tốt đẹp hơn vẫn đang đầy ắp, vì VN mới bắt đầu mở cửa. Lúc ấy, tôi cũng bắt đầu được đi ra nước ngoài, thấy ở ngoài người ta sống ra sao, để nhìn lại cuộc sống của chính mình, của người thân, của cha mẹ. Và thấy, cuộc sống của dân mình so với các nước người ta, sao mà khổ đến thế?
Nhất là mẹ. Như bất kỳ một người phụ nữ VN nào trong thế hệ của mẹ tôi, cho đến lúc mất, bà chưa bao giờ có một ngày nghỉ nào thực sự, chưa từng có một cuộc đi chơi (du lịch) với con cái, chưa có một ngày hết lo nghĩ - hết lo cho chồng, lại lo con, đứa còn đi học, đứa đã ra trường nhưng làm không đủ sống, đứa có gia đình, đứa còn độc thân, đứa vào đại học, đứa bỏ học dở dang ... Rồi lại lo cháu, coi chừng suy dinh dưỡng, coi chừng đau ốm, coi chừng nói ngọng thành tật, coi chừng chân đi vòng kiềng ...
Và tôi đã từng tự nhủ: phải sắp xếp thời gian, để dành tiền, đưa mẹ đi chơi du lịch với con cái (lúc ấy, ba tôi mới mất ít lâu). Nghĩ thế, nhưng chưa làm được.
Rồi mẹ tôi mất, hết sức đột ngột. Tôi nhớ đã viết đâu đó ở trên blog này, là không thể nào khóc được. Nhưng thực sự, lúc ấy nếu khóc được, và nói được, thì tôi chỉ muốn nói có một câu này thôi: "Bây giờ con không còn có thể làm được gì cho mẹ nữa rồi!"
Vì đã quá muộn! Cảm giác đó thật mới thật khó tả làm sao!
Nhưng tôi đang nghĩ gì thế này nhỉ? Ừ, tôi mới nghe tin về bé Tường. Cháu bé ở Cà Mau mà nhà văn Nguyễn Ngọc Tư đã kêu gọi sự giúp đỡ. Chiều nay, khi tôi mới rời cơ quan, thì người nhà bé Tường gọi điện cho biết, bác sĩ đã trả em về với gia đình. Nói theo kiểu người Việt, thì "bác sĩ đã chê". Chưa kịp hỏi han gì thêm, thì bây giờ nhìn thấy entry "Chia tay em Tường" trên blog Sầu riêng (NNT). Vậy là đúng rồi.
Vậy mà tôi nhớ hồi em Tường mới vào bệnh viện, mọi người lo lắng vậy, cả những người ở nước ngoài, tôi cũng đến 2, 3 lần, nhưng lần nào vào vẫn thấy mọi việc y như thế. Vẫn nằm lây lất trong phòng chật cứng, ngày uống vài viên thuốc giảm đau, băng bông sơ xịa, khối u của em thì nhiễm trùng mủ máu trông phát sợ, mà y bác sĩ thì dửng dưng, ra quyết định kiểu ... tà tà cầm chừng, hình như để luyện thêm tính kiên nhẫn của người Việt ta, vốn cũng đã kiên nhẫn lắm rồi, có lẽ phải đứng đầu thế giới chăng?
Còn bây giờ thì, sau một hồi nằm bệnh viện lê la, chữa trị cầm chừng, thì phán quyết đưa ra là: It's too late now. Mà có phải là không có tiền đâu? Tôi biết em Tường cũng được mọi người giúp đỡ kha khá.
Ôi, còn biết nói gì đây?
Sao mà tôi căm ghét cụm từ "sorry, it's too late" đó thế không biết? Mà dường như lúc này ở VN mọi việc cứ rơi vào tình trạng too late một cách thường xuyên thì phải? Tôi mới đọc đâu trên báo về vụ 2 thanh niên chạy xe bị va quệt, sinh sự đánh nhau, và cuối cùng thì dẫn đến ... giết người. Không tính trước, không ai chủ mưu, chỉ là nóng giận, không kiềm chế được. Bây giờ, người thì chết, kẻ đang phải chờ đợi phán quyết của tòa án. Và những giọt nước mắt của phạm nhân (còn rất trẻ, chỉ đáng con tôi). But ... it's too late!
Trước đây ít lâu, cũng có một vụ giết người khác. Cũng một thanh niên, nhưng phạm tôi giết cha. Vì cha nghiện rượu, thường xuyên say xỉn, đánh đập vợ con, vô trách nhiệm với gia đình. Tòa đã xử kẻ giết cha: tử hình! Với mục đích, supposedly, răn đe, giáo dục. Nhưng, trời ơi, phải chăng chỉ có cách ấy? Có cách nào khác không, before it's too late?
Tôi nói vậy, để tự nhắc mình, rằng vẫn còn những việc phải làm. Trước hết, là tôi có một lời hứa giúp đỡ một em khác trong BV Ung bướu. Một bé trai, 13 tuổi, bằng tuổi con gái tôi. Ung thư xương cánh tay, mà hiện nay có thể chưa có tiền chữa trị. Đã lê la ở BV Ung bướu đó lâu lắm rồi. Gần đây nhất, cách đây khoảng vài ba tuần, ba của em cho tôi biết, bác sĩ nói không thể hóa trị nữa, chỉ còn cách mổ bỏ cánh tay đi. Em còn đang đi học, và cũng là cánh tay phải đắc lực đỡ đần cha mẹ trong việc làm đồng (child abuse đấy, theo tiêu chuẩn đạo đức của phương Tây).
Mủi lòng, đặc biệt vì lúc ấy cùng là bệnh nhi với nhau nhưng bé Tường do có lời kêu gọi của NNT nên có nhiều người quan tâm giúp đỡ, cha con em (Ngô Nhum là cha, Ngô Nhơn là con) thì chẳng có ai hỏi han gì đến, nên tôi cũng đã hứa, có gì thì cho tôi biết. Thế mà rồi tôi vẫn chưa làm gì, vì bận rộn, đi công tác, đi làm, việc nhà việc cơ quan...
Hãy làm một cái gì đó đi, before it's too late, nghe PA! Hãy làm một cái gì đó tốt, cho một người nào đó mà mình biết, cho người thân, cho người quen, và cho cả người không quen nữa. Đất nước này đang quá cần những bàn tay góp sức, để bớt đi những câu nói bàng hoàng: It's too late now!
Vâng, hãy làm một điều tốt, before it's too late. Đừng trách móc nữa, rằng tại sao những người có chức trọng quyền cao, tiền rừng bạc bể, tại sao họ lại không làm gì hết, để mọi việc đến nỗi quá trễ như vậy. Thôi, họ là như thế đấy. Mình tự lo cho mình thôi!
Before it's too late!
COMMENTS