Tôi mới ở Vũng Tàu về, khá mệt. Nhưng lại càng mệt hơn, khi thấy những bình loạn mang tính hồ đồ, chụp mũ, tấn công cá nhân, và khái quát hó...
Tôi mới ở Vũng Tàu về, khá mệt.
Nhưng lại càng mệt hơn, khi thấy những bình loạn mang tính hồ đồ, chụp mũ, tấn công cá nhân, và khái quát hóa những điều to lớn dựa trên một sự kiện, một trường hợp duy nhất, trong một hoàn cảnh cụ thể.
Vu khống. Giựt dây. Tạo dư luận. Đánh đòn gió. Lôi kéo đám đông - những bầy cừu (không thông minh), dù là đi lề trái hay lề phải. Lợi dụng quan hệ, đục khoét ngân quỹ khi có thể, đầu cơ, trục lợi ... Đấy là những chuyện tôi thấy hàng ngày trong cuộc sống, cả thật, cả ảo, xung quanh tôi.
Tất nhiên vẫn có những người tốt, việc tốt. Và ngay cả người có những lúc, những mặt không tốt, thì cũng có những chỗ được, mặt được. Nhưng hình như những cái ấy chỉ là ngoại lệ?
Mà, theo một câu nói tiếng Anh mà tôi biết, thì "the exception proves the rule"!
Mà, những người tôi biết, cả thật và ảo, đều là những người có học, có chút ít vị trí xã hội, và có cả những người nói như thánh, như phật, nhưng làm thì ... đôi khi hoàn toàn mâu thuẫn với những lời rao giảng của mình.
Cho nên, đúng là ở cái xã hội này, ai đó đã nói, người (muốn là/thành người) tử tế khó sống quá!
Lại nhớ câu nói của người VN: "Ăn thì rồng cuốn, nói thì rồng leo, làm thì mèo mửa!"
Con người như thế này, thì đất nước tiến lên làm sao được?
Phải không các bạn?
Mặc dù, những gì tôi ghi lại trong entry này chỉ là vài ý nghĩ lăng nhăng trong một lúc bàng hoàng vì lòng tin (hơi vô căn cứ) của mình bị xúc phạm mà thôi.
Mặc dù vẫn biết, sự thật thì luôn luôn vẫn là sự thật!
Hôm nào khác, tôi sẽ phải viết entry về sự thật mới được.
À mà sực nhớ, có một người đã hỏi tôi, đọc trong blog của chị như thế, toàn những mặt trái đau buồn, chán chường, mệt mỏi, thì chị sống làm sao được. Và tôi trả lời, tôi vẫn sống tốt đấy thôi, cái ghi trên blog chỉ là nơi tôi phản ánh mặt trái và những trăn trở, những góc tối của cuộc sống. Hoặc những cái gì lạ, hiếm, thoáng qua. Còn cuộc sống bình thường vẫn cứ phải tồn tại và tiến lên, theo quy luật phát triển của nó.
Life goes on!
Tự dưng nhớ bài hát rất xưa của Frank Sinatra, như thế này:
You must remember this
A kiss is still a kiss
A sigh is just a sigh
No matter what the future brings
A time goes by ...
And when two lovers woo,
They still say "I love you"
On that you can rely...
No matter what the future brings,
As time goes by.
Moonlight and love songs, never out of date
Hearts full of passion, jealousy and hate
Woman needs man, and man must have his maid
That no one can deny...
It's the same old story,
A fight for love and glory,
a case of do or die...
The world will always welcome lovers
As time goes by.
Ừ, bài hát quá hay, và quá đúng. Tại sao người ta không nhìn thấy những chân lý hiển nhiên, đơn giản và vĩnh cửu như vậy, mà lại đi đánh nhau, chửi nhau, tranh cãi cho lấy được, ra sức dành cho được chút thắng thua, ra tay dùng mọi thủ đoạn, kể cả ngậm máu phun người?
Mọi người ơi, chân lý đôi khi thực đơn giản. Hãy nhìn lại bài hát kia kìa.
It's the same old story...
Tôi không thấy buồn nữa, mà thấy buồn cười, thật đấy!
Nhưng lại càng mệt hơn, khi thấy những bình loạn mang tính hồ đồ, chụp mũ, tấn công cá nhân, và khái quát hóa những điều to lớn dựa trên một sự kiện, một trường hợp duy nhất, trong một hoàn cảnh cụ thể.
Vu khống. Giựt dây. Tạo dư luận. Đánh đòn gió. Lôi kéo đám đông - những bầy cừu (không thông minh), dù là đi lề trái hay lề phải. Lợi dụng quan hệ, đục khoét ngân quỹ khi có thể, đầu cơ, trục lợi ... Đấy là những chuyện tôi thấy hàng ngày trong cuộc sống, cả thật, cả ảo, xung quanh tôi.
Tất nhiên vẫn có những người tốt, việc tốt. Và ngay cả người có những lúc, những mặt không tốt, thì cũng có những chỗ được, mặt được. Nhưng hình như những cái ấy chỉ là ngoại lệ?
Mà, theo một câu nói tiếng Anh mà tôi biết, thì "the exception proves the rule"!
Mà, những người tôi biết, cả thật và ảo, đều là những người có học, có chút ít vị trí xã hội, và có cả những người nói như thánh, như phật, nhưng làm thì ... đôi khi hoàn toàn mâu thuẫn với những lời rao giảng của mình.
Cho nên, đúng là ở cái xã hội này, ai đó đã nói, người (muốn là/thành người) tử tế khó sống quá!
Lại nhớ câu nói của người VN: "Ăn thì rồng cuốn, nói thì rồng leo, làm thì mèo mửa!"
Con người như thế này, thì đất nước tiến lên làm sao được?
Phải không các bạn?
Mặc dù, những gì tôi ghi lại trong entry này chỉ là vài ý nghĩ lăng nhăng trong một lúc bàng hoàng vì lòng tin (hơi vô căn cứ) của mình bị xúc phạm mà thôi.
Mặc dù vẫn biết, sự thật thì luôn luôn vẫn là sự thật!
Hôm nào khác, tôi sẽ phải viết entry về sự thật mới được.
À mà sực nhớ, có một người đã hỏi tôi, đọc trong blog của chị như thế, toàn những mặt trái đau buồn, chán chường, mệt mỏi, thì chị sống làm sao được. Và tôi trả lời, tôi vẫn sống tốt đấy thôi, cái ghi trên blog chỉ là nơi tôi phản ánh mặt trái và những trăn trở, những góc tối của cuộc sống. Hoặc những cái gì lạ, hiếm, thoáng qua. Còn cuộc sống bình thường vẫn cứ phải tồn tại và tiến lên, theo quy luật phát triển của nó.
Life goes on!
Tự dưng nhớ bài hát rất xưa của Frank Sinatra, như thế này:
You must remember this
A kiss is still a kiss
A sigh is just a sigh
No matter what the future brings
A time goes by ...
And when two lovers woo,
They still say "I love you"
On that you can rely...
No matter what the future brings,
As time goes by.
Moonlight and love songs, never out of date
Hearts full of passion, jealousy and hate
Woman needs man, and man must have his maid
That no one can deny...
It's the same old story,
A fight for love and glory,
a case of do or die...
The world will always welcome lovers
As time goes by.
Ừ, bài hát quá hay, và quá đúng. Tại sao người ta không nhìn thấy những chân lý hiển nhiên, đơn giản và vĩnh cửu như vậy, mà lại đi đánh nhau, chửi nhau, tranh cãi cho lấy được, ra sức dành cho được chút thắng thua, ra tay dùng mọi thủ đoạn, kể cả ngậm máu phun người?
Mọi người ơi, chân lý đôi khi thực đơn giản. Hãy nhìn lại bài hát kia kìa.
It's the same old story...
Tôi không thấy buồn nữa, mà thấy buồn cười, thật đấy!
COMMENTS